Văn nghệ

Mình có ngày xa lạ đến thế sao?

17 Tháng Mười 2016 09:43 SA

Cuộc đời luôn tồn tại những nghich lý mà trong tình yêu càng rắc rối hơn nhiều. Nhà thơ Việt Phương đã từng tự hỏi: "Bông huệ trắng mà bức tường cũng trắng; Sao bóng hoa trên tường lại đen"? Chẳng ai có lỗi mà sao hai đứa bỗng mỗi người một ngả. Xa nhau rồi mà cứ thảng thốt : Vì sao? Sao hai ta lại bỗng chốc thành xa lạ? Nhưng kỷ niệm mối tình còn đó. Những con đường, góc phố, hàng cây và cả một khoảng sông xưa ngày nào với con thuyền trên bến vắng. ...Kỷ niệm cứ xoáy vào lòng ta đau đớn tới mức lắm lúc chẳng thể dám nhìn, dám đứng lại cái nơi mà lúc nào cũng như có bóng hình em. Càng đi qua càng chênh chao nỗi nhớ. Không oán trách, không hờn giận, chỉ mong thời gian dừng lại một phút giây để ta cùng nhau trở về quá khứ, để tìm lại một chút hơi ấm, hương thơm của ngày cũ, cái ngày ta chưa "hóa người dưng" cho  không còn phải hỏi: " Mình có ngày xa lạ đến thế sao?"

Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20-10, BBT Nội san Khoa học xin giới thiệu đến Quý độc giả bài thơ "Mình có ngày xa lạ đến thế sao?" của tác giả Bùi Hoàng Ngọc- Giảng viên khoa Quản trị. Để chúng ta cùng nhau tự hỏi mình như tác giả đang tự hỏi và tìm lời giải đáp cho nghịch lý muôn thuở này.

 

Mình có ngày xa lạ đến thế sao?

Tác giả : Bùi Hoàng Ngọc

Một năm rồi hai đứa hóa người dưng
Không đón đưa lân la từng con phố
Anh thu mình giống con ốc nhỏ
 Chôn nỗi buồn trong một chút men say

Em có về qua nơi ấy chiều nay
Hàng cây xưa đang mùa thay áo mới
Đôi trai gái chụp hình cho ngày cưới
Họ mỉm cười, thật hạnh phúc biết bao  

Có người nói, em dạo này xanh xao
Anh lạnh lùng làm như anh không biết
Cố gượng cười, mà lòng đau da diết
Mình có ngày xa lạ đến thế sao?

Anh vẫn đi về qua con phố ngày nao
Vẫn khúc sông xưa, chẳng còn em đứng đợi
Không lý do mà sao anh phóng vội
Chút bồi hồi, anh sợ nỗi chơi vơi

Thời gian ơi, nếu được xin ngừng trôi
Một giây thôi, tìm em trong xa thẳm
Biên Hòa chiều nay, mưa rơi buồn lắm
Mình có ngày xa lạ thật thế sao!

Đối tác liên kết
Top